Thứ Ba, 16 tháng 11, 2010

Bệnh nhân và người nhà nhận bữa ăn miễn phí tại Bệnh viện Nhân Dân 115, TP HCM.
Những chén cơm chay ấm tình người
~ Bài viết: N. H., nguồn "CAND Online," đăng ngày 15/11/2010

Đã thành thông lệ, cứ đúng 3h chiều mỗi ngày từ thứ hai đến thứ sáu hàng tuần, chiếc xe tải với 400 phần ăn lại từ Chùa Bảo Vân, TP HCM đến trước Văn phòng Hội Chữ thập đỏ Bệnh viện Nhân Dân 115. 400 người nhà bệnh nhân và bệnh nhân nghèo từ khắp các khoa của Bệnh viện Nhân Dân 115, TP HCM lại tập trung về đón nhận từng hộp cơm từ các ni cô, Phật tử, nhân viên của bệnh viện.

Cũng qua địa chỉ này, nhiều người bệnh nghèo đã may mắn được hỗ trợ kịp thời, không những vượt qua cơn bĩ cực mà ấm lòng hơn, có nhiều niềm tin hơn vào cuộc sống, vào tình đời và tình người.

"Chỉ là những suất ăn chay đơn giản nhưng với nhiều người bệnh nghèo đang bòn mót từng đồng để trị bệnh như chúng tôi thì không có sự giúp đỡ nào quý bằng" - anh Trần Quốc Hoàng, người nhà bệnh nhân xuống từ Khoa Phẫu thuật tim của bệnh viện chia sẻ. Anh Hoàng kể, vợ anh mắc bệnh tim đã lâu nhưng hai vợ chồng nghèo quá, lang bạt qua các tỉnh làm thuê kiếm sống mà cũng chỉ được 50.000 đồng/ngày. Vợ bệnh, con nhỏ, gia đình nội ngoại đôi bên cũng không ai khá giả nên việc chữa trị cứ bị trì hoãn.

Gần đây, thấy chị không thể trụ nổi nữa, vợ chồng huy động tiền của người thân, cộng thêm lòng hảo tâm từ nhiều người khác, anh mới tạm đủ kinh phí đưa vợ lên bệnh viện. Cầm vài chục triệu đồng trong túi nhưng phải để dành đóng viện phí cho vợ phẫu thuật, nên hằng ngày anh chỉ dám "nhín" chút tiền mua đồ ăn cho vợ, còn phần mình khi ổ bánh, khi gói mì, nếu "nhắm" nhịn được là nhịn luôn. Vừa may, bệnh viện có phát cơm từ thiện mỗi chiều nên anh Hoàng may mắn được nhận 1 suất. Đỡ được chục ngàn tiền ăn mỗi ngày lại no bụng.

Trần Quốc Hoàng chỉ là một trong 400 người bệnh và người nhà bệnh nhân nghèo đang ngày ngày đón nhận các suất ăn chiều trước văn phòng nhỏ của Hội Chữ thập đỏ Bệnh viện Nhân Dân 115. Chủ nhiệm văn phòng, ông Đình Lộc, cho biết tất cả đều nhờ tấm lòng hảo tâm của các mạnh thường quân thay phiên nhau, mỗi nơi giúp một thời gian, đến nay cũng được ngót nghét hơn 1 năm.

Còn nhớ, vào khoảng cuối tháng 9/2009, trong khá nhiều cuộc họp, điều dưỡng nhiều khoa trong bệnh viện thường báo cáo, xin ý kiến về rất nhiều trường hợp thương tâm của bệnh nhân. Thiếu tiền trang trải thuốc men là một lẽ, nhiều người không có cả tiền ăn, chỉ đợi đến sau bữa, xin người này một chút cơm, người khác chút canh cho qua bữa. Đi khảo sát từng khoa, trò chuyện, thăm hỏi nhiều người, Ban Giám đốc quyết định cùng Hội Chữ thập đỏ của bệnh viện lên kế hoạch tổ chức vận động tìm kiếm người tài trợ bữa ăn cho người nhà bệnh nhân nghèo.

Đầu tiên chỉ có Công ty STADA tài trợ được 60 suất trị giá 16.000 đồng/suất trong một năm. Ít lâu sau có thêm Công ty Kềm Nghĩa ủng hộ 200 suất xong cũng chỉ được 3 tháng. Người cần giúp đỡ thì nhiều. Loay hoay chưa biết tính tiếp thế nào thì một người nhà bệnh nhân ghé qua văn phòng hội mách: Chùa Bảo Vân đang tổ chức nấu ăn từ thiện, hội đến hỏi thử xem. Không ngờ, nghe qua đề nghị, nhà chùa đồng ý ngay.

Đến nay, mỗi ngày từ thứ hai đến thứ sáu hàng tuần, bệnh viện đều duy trì được 400 suất ăn. Là công việc thiện nguyện nên cứ đúng giờ phát cơm, từ bảo vệ đến các nhân viên điều dưỡng, hễ ai rảnh rỗi là xúm lại phụ các ni cô.

Thực ra đến nay hoạt động thiện nguyện không chỉ dừng ở bữa ăn từ thiện. Qua nhiều mảng hoạt động và cũng qua các nhà hảo tâm này, không ít người bệnh đã được giúp đỡ chữa chạy kịp thời.

Mới đây nhất, ngày 15/10, nghe bệnh viện báo xuống, hai cháu bé Nguyễn Lâm Quốc Trí và Lý Thị Muội bị suy thận phải vào viện. Nếu không kịp thời được truyền dịch, chỉ ít thời gian nữa, bệnh trầm trọng hơn sẽ phải chuyển qua chạy thận, rất tốn kém, thậm chí có thể nguy hiểm đến tính mạng. Kinh phí 9 triệu đồng truyền dịch không phải nhiều nhưng với những bà mẹ đơn thân, cuộc sống chỉ đắp đổi qua ngày nhờ việc làm thuê làm mướn phập phù ở các miền quê thì đây lại là chuyện bất khả kháng. Chợt nhớ đến ni cô Thích Nữ Như Giác, trụ trì Chùa Bảo Vân, gọi điện qua nhờ, không ngờ ni cô đồng ý ngay. Hai đứa trẻ được cứu chữa kịp thời. Chủ nhiệm văn phòng hội thở phào bảo rằng, mấy chục năm qua đi làm từ thiện nhưng chưa lúc nào ông mừng như thế. Một mạng người được cứu, đó không chỉ là hạnh phúc của riêng người được nhận sự giúp đỡ thôi đâu…

Lật lại bản ghi chép tại văn phòng hội, chúng tôi còn bắt gặp rất nhiều tên tuổi bệnh nhân được hỗ trợ khác. Toàn là các trường hợp thập tử nhất sinh mà nếu không được giúp đỡ kịp thời thì rất có thể khó bảo toàn tính mạng. Có trường hợp như Huỳnh Thị Ngọc Phượng, Khoa Ngoại lồng ngực mạch máu được hỗ trợ đến 190 triệu đồng để chữa trị. Có bệnh nhân được giúp đỡ nhưng… vô danh vì bệnh thần kinh, không nhớ nổi mình là ai, từ đâu đến.

Khó có thể kể hết những câu chuyện, những cảnh đời tương tự như thế ở Bệnh viện Nhân Dân 115 này, song nói theo cách của Chủ nhiệm văn phòng Hội Chữ thập đỏ của bệnh viện thì làm việc nghĩa là vô cùng, cứ cố gắng làm hết sức mình, được đến đâu hay đến đó. Nhưng, giá như, các bệnh viện đều có các chương trình hoạt động từ thiện hiệu quả, có được các bữa ăn như trên mà Bệnh viện Nhân Dân 115 đã, đang làm để giúp người bệnh nghèo vượt qua cơn bĩ cực của mình thì tốt hơn biết bao nhiêu.

http://www.cand.com.vn/vi-VN/nhanai/2010/11/139991.cand


 

Thứ Hai, 25 tháng 10, 2010

Đầu tuần, đáng lẽ nên nói gì vui vui, nhưng chuyện này có lẽ không nói không được và nên nói sớm. Hiện tượng xả rác!

Không những rác ở trường, mà trường còn có quán nhậu và đua chó? Kính thưa bạn, trên đời có nhiều thú tiêu khiển tao nhã hơn là bóc lột loài vật yếu thế hơn ta. Nếu mình là con vật đó, bị bắt như thế, mấy ai mà thích chạy bở hơi tai để làm trò vui?

Còn quán nhậu ở gần trường? Mẫu thân thầy Mạnh Tử phải dọn nhà ba lần, cuối cùng đến gần trường học, để rồi nhân loại có thêm được một bậc thánh hiền; còn ngày nay mẫu thân của thầy Mạnh Tử tương lai dọn đến gần trường học cũng phải.. bó tay. Trường học là đống rác, quán nhậu và sân đua, thì không biết sẽ đào tạo ra những công dân như thế nào trong xã hội.

Hôm qua có bài về Ahimsa, không làm hại và phát triển tinh thần phục vụ. Các anh chị nào ở gần trường hoặc đang đi du lịch gần gần đó, có thể nào xin phép giới hữu trách để giúp dọn dẹp, nhất là các anh chị Ahimsa, ăn chay, sống xanh, làm đẹp thành phố tôi yêu? Cám ơn các anh chị giúp nhau khi cần.

Cám ơn hình ảnh và phóng sự của Trần Nam Hà cùng báo Đất Việt.

Rác trước cổng trường tiểu học và THCS Tân Định
(Ảnh chụp lúc 16h, ngày 22/10/2010, Trần Nam Hà/Đất Việt)

Những ngôi trường 'độc'
Đăng ngày 22 tháng 10, 2010

Ở Việt Nam đang có những ngôi trường hết sức độc đáo bởi ngoài chức năng dạy học còn bị biến làm nơi xả rác, quán nhậu hay… sân đua chó.

Nơi tập kết rác!

Năm 2009, Trường tiểu học và THCS [trung học cơ sở] Tân Định (P. Tương Mai, Q. Hoàng Mai, Hà Nội) được công nhận là trường chuẩn quốc gia. Nhưng hiện nay, cổng trường đã bị biến thành nơi tập kết rác. Dù ban ngày được dọn đi, nhưng mùi rác và nước rác vẫn nồng nặc. Nhiều học sinh phải bịt mũi để nghe giảng. Nhà trường và phụ huynh học sinh rất bức xúc đã phản ảnh đến lãnh đạo phường và công ty môi trường, nhưng sự việc vẫn không thay đổi. Giáo viên và học sinh phải dạy và học chung với rác đến bao giờ?

Quán nhậu!

Năm 2005, UBND [Ủy ban Nhân dân] tỉnh Phú Yên giao cho Trường mầm non tư thục Bông Sen xã Hòa An, huyện Phú Hòa 10.000 m2 đất để xây trường. Mục tiêu đến năm 2015 trường sẽ có đủ phòng học và cơ sở vật chất khác cho 4.200 em theo học. Tuy nhiên hiện nay trường mới có hơn 100 em theo học. Có lẽ với phương châm “tấc đất, tấc vàng” nên nhà trường đã tự ý lấy một phần diện tích trong khuôn viên làm nơi kinh doanh buôn bán, mở quán nhậu. Quán có 5 kios mỗi kios có diện tích từ 8 - 10m2, hoạt động từ 16h đến đêm.

Sân đua chó!

Trường thực nghiệm và trường THPT [trung học phổ thông] Liễu Giai, Hà Nội tọa lạc chung trên một khuôn viên rộng 20.000 m2 bên cạnh đường Liễu Giai. Nơi đây đã xây dựng thành môi trường sư phạm có tương đối đầy đủ cơ sở vật chất về phòng học, sân bóng đá, sân bóng chuyền, sân bóng rổ, hai sân quần vợt và cây xanh tươi mát.


Trước đây, tất cả chỉ để phục vụ học sinh, đến kỳ thi ĐH [đại học], CĐ cũng không cho thuê địa điểm, thế nhưng vào ngày 25/9, khi học sinh đang tập thể dục thì hàng trăm con chó berger, chó cảnh cùng mấy chục xe chở chó, chở người kéo vào sân trường chiếm địa điểm. Tiết tập thể dục phải bỏ dở. Hàng trăm con chó thi nhau sủa oang oang. Các học sinh khác đang giờ học văn hóa thấy cảnh lạ diễn ra dưới sân trường và sự náo loạn của các loại âm thanh nên bỏ phòng học đi xem ngày hội đua chó.

Chủ Nhật, 5 tháng 9, 2010

Em Tấn Vũ và cha ăn chay trường
Bài viết sau đây của Thiên Thư đăng ngày 14 tháng 8, 2010 trên báo Dân Trí. Cuối bài tác giả có cung cấp địa chỉ liên lạc cho những vị hảo tâm muốn giúp đỡ hoàn cảnh gia đình em Vũ, quý vị có thể bấm vào liên kết của trang Dân Trí để tìm hiểu thêm. Nguyện xin những điều tốt đẹp nhất theo sự an bài của Phật Trời sẽ đến với gia đình ông bà Hùng và em Tấn Vũ. Xin cảm ơn Thiên Thư và báo Dân Trí đã thực hiện phóng sự về những câu chuyện cần quan tâm trong xã hội.

Cảm động hai cha con ăn chay trường mong khỏi bệnh

(Dân Trí) - Vay mượn khắp nơi để có tiền cứu chữa đôi mắt cho người con trai mà vẫn chưa khỏi, đến khi cuộc sống quá túng quẫn, không có tiền để chữa trị tiếp, hai cha con chỉ biết ăn chay trường để mong điều kỳ diệu có thể xảy ra…

Đó là câu chuyện cảm động của hai cha con ông Nguyễn Tấn Hùng (50 tuổi), và cậu con trai là Nguyễn Tấn Vũ (22 tuổi), quê ở thôn Tân Sơn, Đại Lãnh, Đại Lộc, Quảng Nam. Hiện đang ở nhờ tại đền Vạn Linh, xã Biển Hồ, TP Pleiku, Gia Lai.

Đôi mắt buồn của Vũ

Cũng như mọi ngày, cậu thanh niên ấy ngồi trên một chiếc ghế đá thuộc đền Vạn Linh, mặc cho cái nắng Tây Nguyên rọi chiếu vào người. Đó là Vũ, tay đeo vòng Phật, khuôn mặt trắng trẻo, khôi ngô nhưng đôi mắt lại không thấy gì, lúc nào cũng như “ném” vào không trung một điều gì đó.

Vốn là cậu sinh viên năm 3 của Đại học Kinh Tế Đà Nẵng, với bao ước mơ cho tương lai nhưng bây giờ thì… Vũ bật khóc khi nói chuyện với chúng tôi, bởi đối với em, đây không chỉ là sự mất mát của bản thân, là cú sốc đầu đời quá lớn, mà nó còn làm khổ người thân của Vũ nữa, cũng chỉ vì một vụ tai nạn đáng tiếc.

Vào ngày 17/12/2009 (Phật lịch), trên đường từ TP. Đà Nẵng về Quảng Nam, đến ngã ba Hòa Đông thuộc thị trấn Đại Lộc, Quảng Nam, Vũ gặp tai nạn. Vũ đang cua vào ngã ba cũng là lúc chiếc xe tải chở đầy thùng bia của công ty bia Bình Vinh đang chạy ngược chiều cũng cua vào ngã ba, do xe tải chở quá nhiều thùng bia nên khi xe của Vũ và xe tải giao nhau tại ngã ba, bất ngờ những két bia trên xe đổ xuống đầu vũ khiến em bị thương nặng ở đầu.

Nhận được hung tin, gia đình Vũ liền đưa con vào bệnh viện Đa khoa Đà Nẵng để chạy chữa. Suốt một tháng đầu Vũ mê man không biết gì, các bác sĩ chẩn đoán em bị gãy xương cằm, trấn thương tại đầu và teo dây thần kinh thị giác… Sau 3 tháng nằm viện tại Đà Nẵng, Vũ được giới thiệu ra bệnh viện Bạch Mai Hà Nội, qua bệnh viện Đông Y, rồi phòng châm cứu tư suốt hai tháng trời nhưng đôi mắt của Vũ vẫn không sáng lại được, trí nhớ cũng chưa hồi phục hoàn toàn: “Những chuyện 3 năm trở về trước thì Vũ nhớ được hết, nhưng 3 năm trở lại đây, tức từ lúc Vũ học Đại học là không nhớ được gì cả”, ông Hùng trả lời khi chúng tôi hỏi Vũ học lớp gì của Đại học Kinh Tế nhưng em lắc đầu ngơ ngác.

Ăn chay để mong con khỏi bệnh

Để có tiền chữa bệnh cho Vũ, vợ chồng ông Hùng phải cầm cố ngôi nhà của mình để vay ngân hàng 40 triệu, và vay anh em họ hàng được 20 triệu. Số tiền trên là quá lớn với vợ chồng ông khi cả nhà chỉ mưu sinh bằng 2,5 sào ruộng, hết mùa lúa, vợ chồng ông lại đi làm thuê đủ nghề để nuôi 5 đứa con ăn học. Đặc biệt, sau Vũ vẫn còn 3 đứa em đi học, cô con gái thứ 3 là Nguyễn Thị Hiền năm nay đã thi đậu vào trường Đại học Sư Phạm Đà Nẵng: “Vợ chồng tôi cũng lam lũ đủ nghề, quanh năm đi làm mướn nhưng do con đông nên cũng chỉ đủ nuôi con ăn học thôi. Bây giờ chuyện xảy ra thì chỉ biết đi vay mượn khắp nơi thôi, nhưng chúng tôi cũng vay hết rồi, ai cũng khó khăn nên mình cũng đành bất lực. Mình sống thì không sao, chứ mình mà chết trước con thì không biết nó sẽ như thế nào, thương lắm cô ạ”, chỉ nghĩ vậy thôi là ông Hùng lại cố gắng tìm cách chữa trị cho Vũ.

Hết tiền đưa con đi chữa bệnh, không đành lòng nhưng ông cũng phải đưa con về quê. Sợ để lâu bệnh của con càng khó chữa, nên gần 1 tháng nằm ở nhà ông luôn thăm dò khắp nơi xem ở đâu chữa bệnh miễn phí, ông lại vay bà con chòm xóm ít tiền lẻ lấy tiền lộ phí xe cộ để đưa con đi chữa bệnh. Nghe trong Gia Lai có người chữa bệnh không mất tiền nên ông lại lặn lội đưa con vào Gia Lai, may mắn ông được người ta giới thiệu đến đền Vạn Linh để xin ở nhờ gần nửa tháng nay. 


Biết hoàn cảnh mình đang rơi vào thế bần cùng, không có tiền chữa trị cho con, cha con ông chỉ còn biết cầu trời khấn Phật, nguyện ăn chay từ nay đến cuối đời để mong có thể đổi lại đôi mắt sáng cho con: “Từ khi Vũ bị bệnh tôi cũng không làm được gì mà phải chăm sóc cho con, mình vợ tôi ở nhà làm thuê cũng chỉ đủ nuôi 3 đứa ở nhà ăn học. Nên năm học sắp đến rồi mà chúng tôi cũng không biết có nên cho cái Hiền đi học nữa không, vì không biết lấy đâu ra tiền chu cấp cho con bé,” ông nghẹn nghào nói.

Nghe ba nói vậy, Vũ liền bật khóc: “Ba mẹ em tội lắm, làm quần quật cả năm mà vẫn nghèo. Bây giờ lại thêm gánh nặng là em nữa, không có tiền nằm viện nên cứ nghe chỗ nào chữa bệnh miễn phí là ba lại vay tiền tàu xe đưa em đi”, câu nói của Vũ khiến chúng tôi không khỏi xót xa.


http://dantri.com.vn/c167/s167-414892/cam-dong-hai-cha-con-an-chay-truong-mong-khoi-benh.htm
 
nghe nhạc trực tuyếnNấu món chay | học nấu ăn DJ - Ảnh đẹp | xalotinnhanh